 Thánh Thi(Ca): Sứ Điệp Hoán Cải. Bài 14: NGƯỜI ĐÀN BÀ LANG THANG
(Chuyện lạ , nhưng là thơ, Thơ nhưng là sự thật! Thật - bởi vì – tác giả, Chính là - một chứng nhân!!!) 
Có một người đàn bà, Tuổi cũng chưa về già, Cứ thẩn thơ, thơ thẩn, Khắp phố xá là nhà!
Cứ mỗi khi ra đường,(*) Tôi giáp mặt bà luôn ! Nhiều năm, thành "quen biết", Bà, như cười, làm quen !?
"Bà bị "qủy" ám chăng ? Hay "linh hồn" nhập tâm ?" Khiến bà nên ngơ ngẩn, Cười, một mình, lang thang?
"Xin Chúa cho con quyền. Đuổi qủy khỏi người hiền! Người đàn bà tội nghiệp, Qủy ám, nên thành điên?!”
Và qủa thật... Lạ kỳ, Sau lời cầu, tức thì, Thấy tôi, bà chạy trốn!!! Chẳng giống như mọi khi!!!
Từ đó, trở về sau, Tôi chẳng thấy bà đâu??? “Qủy... Biến? Bà... Còn? Mất? “ " Chỉ Chúa Trời biết thôi!!!”
Nước Đức ngày 21-7-2002 Trần Kim Lan Chú thích:(*): Phố Laves, gần nơi tôi ở, bà luôn khoác chiếc áo dạ dài, bốn mùa đều chỉ chiếc áo đó. Chắc nhiều người cũng nhìn thấy bà.
|