“Tiếng Lòng… là Tiếng Lòng ta, Tự tâm sâu thẳm… bao la sự đời…“ (Tiếng Lòng - Trần Kim Lan) Hai câu thơ, trích trong bài thơ “Tiếng Lòng“ của tôi, cũng đã nói lên dường như tất cả nội dung chứa đựng trong tập thơ “Tiếng Lòng“, mà tôi xin mạo muội giới thiệu cùng bạn đọc…
Vì sao tôi lại làm thơ? Có gì thôi thúc, để tôi cầm bút viết? Viết cho ai? Viết về vấn đề gì? Chắc chắn, đó sẽ là câu hỏi, cho nhiều người... và cho cả chính tôi!
Khi còn đang học lớp 6, anh trai của một cô bạn cùng học và cũng cùng phố, khi tôi đến chơi, đã cầm tay tôi xem và chỉ sau vài phút, anh nói: “Em có năng khiếu về văn học, sau này, có nhiều khả năng trở thành nhà thơ!”. Tôi có hỏi, vì đâu mà anh có thể nói được những điều kỳ lạ như vậy?
Anh trả lời tôi: “Tại vì, đường chỉ tay của em có nét đặc biệt! Em nhìn xem đây, đường giữa lòng bàn tay phải của em, về phía cuối, đã lượn cong như hình chiếc thìa!”. Tôi và cô bạn của tôi đã mở to mắt nhìn, ngạc nhiên, mỉm cười... không tin! Đó là tất cả những gì anh “bói” cho tôi! Ngay cả một lời cảm ơn anh đã xem bói cho mình, tôi cũng không có! Thế rồi, không lâu sau lời “bói” đó, tôi đã có một quyển sổ ghi chép hàng ngày, dưới dạng thơ. Chẳng phải vì tin theo lời người anh của bạn, mà chỉ vì theo trào lưu của tuổi học trò: ghi nhật ký, ghi lưu niệm cho nhau sau mỗi cuối năm học... Và cũng vì, tôi có một cô bạn thân (nay là nhà văn Hiền Phương), cũng có một quyển sổ nhật ký thơ. Chúng tôi chơi thân và qúy mến nhau, như hai chị em gái và kể cho nhau nghe hết mọi điều vui, buồn... Cô bạn đã cho tôi xem những bài thơ bạn viết... Và ý thơ, cũng nảy sinh... tôi cũng có quyển sổ nhật ký thơ từ đó! Sau này, khi có những rung động đầu đời, tôi đã có những bài thơ tình đầu tiên... Những quyển sổ thơ (to bằng quyển sổ tay, dùng để ghi chép), lần lượt ra đời... có những bài, tôi gửi tặng người tôi yêu. Có những bài cô bạn của tôi cũng được đọc. Nhưng phần lớn, chỉ mình tôi được xem thôi! Rất tiếc, những bài thơ thuở ấy, đã không còn nữa! Vì, sau một cuộc tình tan vỡ, chỉ vì sự xa cách, vì sự hiểu biết về nhau còn qúa ít, tôi đã không thể chịu đựng được sự “khô khan, cô đọng”, qua những lá thư của anh ấy (mặc dù anh ấy đã báo trước cho tôi, rằng anh không biết viết thư), tôi đã gửi toàn bộ những quyển sổ thơ đó (5,6 quyển) cho anh, nhờ “đốt hộ”, nhưng anh là người “thật thà như đếm”, nhờ sao, làm vậy... Và thế là, tất cả khối tình cảm “đồ sộ“ lúc tuổi thơ, tuổi thành niên... đã theo khói lửa, chìm vào quên lãng... Sau sự việc nhờ đốt thơ đó, tôi nghĩ rằng, tôi sẽ không viết thơ hay nhật ký gì nữa, quyết “đoạn tuyệt" với thơ! Dù thế nào, cũng sẽ không viết gì nữa! Thế nhưng, sau một thời gian dài, khi tình yêu lại đến, tôi lại tiếp tục cầm bút viết, dù không thường xuyên... Khi rời quê hương, tôi đã để lại tất cả , sổ sách, thơ, truyện ngắn, thư từ của tôi, trong một chiếc va li... Tôi chắc rằng, cũng không còn nữa! Giờ đây, nghĩ lại mới thấy thật là đáng tiếc! Tôi chỉ đem theo có hai bài thơ mà tôi viết, và đóng lại vài trang giấy, như một quyển sổ con, xinh xắn – đó là bài thơ “Gửi Người Từ Trên Trời Rơi Xuống”, ra mắt trong tập thơ này và một bài nữa, chưa ra mắt trong tập thơ này... Cuộc đời của tôi có những biến động đặc biệt... Tôi đã đi, đã thấy nhiều điều, đặc biệt là những điều bí ẩn trong đêm... mà tôi đã kể lại qua bài thơ: “Bí Ẩn Đêm Trường”... Và nhất là, những năm tháng dài xa quê hương, sau hai năm đi làm, do bị bệnh viêm đa khớp, tôi đã phải xin nghỉ việc... Từ đó, tôi đã không thể tìm được việc làm nữa! Vì thế, tôi có rất nhiều thời gian... Tôi đã dành thời gian để đọc sách, báo... Ý thơ cũng nảy sinh trở lại. Tôi chỉ viết những chuyện đời thường, những cảm xúc của mình về cuộc đời, về nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình, về bạn, tình yêu... Sau đó, thì tôi dành thời gian cho nghiên cứu Kinh Thánh Cựu Ước và Kinh Thánh Tân Ước... và chuyển thành thơ! Và hàng ngày, tôi đã tự “hát", những bài thơ của tôi, chuyển thơ từ Kinh Thánh, từ những bài thơ đời thương như: Chở Ta Đi Cùng, Cho Ngày Ta Gặp Lại Nhau, Hà Nội Vào Hè, Nhớ Quê Hương, Nhớ Hà Nội, Ta Là Anh Em, Những Thiên Thần Raphael, Khi Mùa Xuân Tới, Thành Phố Vàng, Thành Phố Tinh Yêu. v.v… Lấy đó làm niềm vui, trong những năm xa quê hương, xa gia đình, bè bạn… Thế rồi, “vốn liếng thơ” của tôi tăng thêm, theo thời gian! Vậy là... tôi đã “vô tình” trở thành nhà thơ... đúng như lời nói của anh “thầy bói”... năm nào, mà không hề hay biết! Cho đến bây giờ, tôi mới “bái phục” anh bạn của cô bạn tôi, mà tôi lại chẳng nhớ anh tên là gì và hiện ở đâu nữa?
Xin trân trọng mời bạn đọc, cùng suy nghĩ và lắng đọng tâm hồn... để cùng trải nghiệm những gì mà “Nhà Thơ Bất Đắc Dĩ” đã trải nghiệm... Như một lời tri ân!
(13-11-Kỷ Sửu) Nước Đức Thứ Bảy ngày 18-7-2009 Trần Kim Lan
*Tập thơ TIẾNG LÒNG ra mắt bạn đọc 1-2010 - Nhà Xuất Bản Văn Học - 18 Nguyễn Trường Tộ - Hà Nội - Việt Nam